Ngu người chơi thử ironman 70.3

Ngày 12/3/2016, một nhóm ngu có tiếng của LDR chơi thử 3 môn phối hợp với bơi 2km trong bể Tăng Bạt Hổ, tính giờ, đạp hơn 90km hai vòng lên ga T2 Nội Bài và chạy hồ Tây.

Đây là cảm nhận của Trịnh Thiên Hương về lũ ngu này.

Sổ ghi phong thần

Tròn một tuần phải lòng cái “Lũ Điên Rồ”… Có thêm một gia đình nữa. Đúng hơn là may mắn được một gia đình rất tuyệt vời đón nhận vào… Quả là niềm vui to lớn không thể diễn đạt bằng chút lời mà có thể hết được
Lần này… theo chân nhóm chơi ngu … Mới thấy thêm thấm dần dần, từ từ, từng chút một lòng ngưỡng mộ hơn so với cả tuần trước…

Đó là Anh Nhân, bơi rất đẹp và điêu luyện. Bơi mà chưa kịp định thần đã lại thấy xuất hiện ở mép thành bể ngay dưới chân mình. Bơi xong vẫn cười tươi như hoa, “làm đẹp” xong là lao đi trên chiếc xe đạp, hoàn thành 90km với thời gian đáng nể. Nếu không vì bị sự cố do đội cổ vũ hậu đậu thì chắc hẳn anh có thể kết thúc sớm chặng đường của mình rồi. Xin lỗi anh ^^~ Anh rất giỏi nhưng em rất tiếc… hehee

Nhân đạp

Đó là Chị Tú… dù mấy ngày trước chị vẫn đang bệnh, chưa khỏe hẳn, nhưng vẫn miệt mài bơi rồi đạp xe rồi chạy. Trong ánh mắt chị toát lên một niềm vui xua tan mệt mỏi. Dù té xe, dù có trầy xước, hay dù có mỏi tới muốn khụy đôi chân, bất cứ khi nào nhìn thấy chị, cũng đều thấy chị nở một nụ cười mãn nguyện. Đơn giản lắm, vì chị dốc sức vì tình yêu của mình.

Tú và Thuyết

Đó là Anh Khánh… cứ lầm lũi lầm lũi mà từng bước đạt mốc rất bình thản… Mệt không? Có mệt. Mỏi không? Mỏi quá đi chứ. Thế nhưng mà cán từng mốc một tưởng chừng như rất đơn giản. Mặc dù thực ra, để làm được điều đó, quả là nỗ lực phi thường mà không phải ai cũng có thể vượt qua nổi.

Khánh siêu nhân

Đó là Anh Đức Đặng Người Sắt chứ chẳng phải người thường. Chân sinh ra để chạy. Não bẩm sinh đã bị bệnh “ý chí kiên cường sắt đá” rồi. Bơi như đùa giỡn, đạp nào có thua ai trong khi đang đạp loại xe không phù hợp với đoạn đường, còn chạy thì… khỏi nói… lướt nhẹ như con gió, à không, lốc… Cơn lốc mang tên Đức Đặng. Ở anh toát lên một ý chí cao ngút, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, hừng hực, truyền lửa cho từng đồng đội của mình.

IMG_2178

Đó là Anh T.Anh – tấm gương ai cũng muốn học hỏi. Người ta nói gừng càng già càng cay, anh quả là rất cay, nhưng chẳng thấy tí già nào cả. Ý chí rắn rỏi, kiên trì, dẻo dai, kiến thức sâu và luôn quan tâm chia sẻ đồng đội. Bền bỉ và đầy nội lực. Nếu như không vì sự cố ngoài ý muốn, chắc hẳn anh cũng đã có thể có được niềm vui trọn vẹn cho mình. Nhìn thấy ánh mắt buồn có chút gì đó tiếc nuối trong anh, lại càng nể phục một tinh thần thép.

Đó là Chị Yến, người con gái giàu nội lực và lòng quyết tâm. Trong suốt cả chặng đường của mình không hề cho phép bản thân ngưng nghỉ. Thậm chí khi đạp xe mà cần lấy đồ vẫn không nghỉ, giữ xe 1 tay còn tay còn lại lấy đồ cho mình, chân vẫn đạp không ngơi. Rồi khi hoàn tất chặng đường đạp xe của mình, lại ngay lập tức chạy luôn. Chân bị chuột rút cũng vẫn chạy. Nếu không phải vốn trong lòng đã luôn có ý chí: KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC, thì làm sao có thể làm được điều phi thường đến thế. Là con gái mà, nhưng đâu thua kém gì con trai đâu. Bơi 2km, đạp xe 96km, chạy 21km… Kỳ tích đáng nể vô cùng

Yến - Vũ Vương và anh Hải zóng

Đó là Anh Lâm tràn trề lửa đam mê, gạt mọi mệt mỏi, hoàn thành mọi thử thách. Mà hoàn thành rồi vẫn như có thể tiếp tục những thử thách lớn hơn. Kiên trì và đầy quyết tâm, chẳng lúc nào nảy ra ý định bỏ cuộc. Đời đâu phải mấy ai cũng được như vậy.

Đó là Anh Hỷ, chỉ đạp và chạy cổ vũ tinh thần các bạn, vậy mà cũng đạp hơn 90km chẳng nghỉ rồi chạy luôn hơn 21km liền. Là đi cổ vũ thôi, mà cổ vũ hết mình như vậy, thật quý giá biết bao.

Đó là anh Vương, anh Đạt, bé Mai cùng bạn, bé Thuyết, bé Vân Anh cùng em gái, tất cả, dù chỉ đi cổ vũ tinh thần cho đồng đội của mình, thế nhưng cũng đạp xe bền bỉ, rồi chạy 21km bằng tất cả đam mê và tình yêu của mình.

Và đặc biệt… một con người vượt qua cả bệnh tật, chiến thắng những cơn đau, để giờ trở thành một lão làng trên con xe chiến của mình – chú Hải. Chỉ nói chuyện một chút với chú thôi, mà đã thấy cảm phục vô cùng. “Chú đã từng có lúc thấy mình như nằm kế quan tài” – lời nói như thể minh chứng cho việc, chỉ cần có ý chí, con người ta sẽ làm được tất cả.
Cuộc sống quan trọng vô cùng là phải có sức khỏe. Có khỏe mới có thể theo được đam mê của mình. Và chỉ khi yếu đau bệnh tật mới thấm biết bao nhiêu cái ao ước được khỏe, được điên. Và cũng chỉ có khi điên, con người ta mới có thể nếm trải được những giây phút thăng hoa của mình. Giây phút chân nhấn lên pedal mà lòng thấy lâng lâng phiêu lãng. Giây phút cơ dường như muốn đứt mà một sải tay bơi cũng lại khiến thư thái vô cùng. GIây phút chân rã rời như thể toác hết mọi gân cốt, thế nhưng thêm một bước tiến tới phía trước lại thấy mình như đang đứng trên đỉnh vinh quang. Những giây phút đó, chỉ người trong cuộc họ thấu hiểu. Dù đêm về chuột rút từng cơn, quặn đau đấy, buốt nhói đấy, nhưng miệng vẫn mỉm cười. Vì SƯỚNG! Cái Sướng đó đâu phải ai cũng dễ mà có được. Đánh đổi cả đấy! Nhưng họ sẵn lòng đánh đổi. Vì YÊU!

Công nhận tụi này chơi ngu bỏ xừ ra. Ngu đến phát thèm!

^^~
Em tặng mấy anh chị và các bé khúc văn vần cóc nhái nhảy tùm lum này… Yêu thương nhiều ^^~

Sáng tinh mơ ra Tăng Bạt Hổ
Thấy một đàn “quái gở” đang bơi
Tưởng rằng chúng chỉ vui thôi
Ai dè chúng nó đang chơi trò rồ

Sáu giờ sáng điểm danh quân số
Bảy kém mười hăm hở cuộc chơi
Đơn giản: có hai cây thôi!
Tung tăng chúng “quẩy”: trời ơi! – Nhiệt tình

Nhân về đích không ngoài dự tính
Chị Tú thì cầm trịch hạng hai
Khánh bơi quả đúng có tài
Đức thời bơi nhái cũng oai cực kỳ

Anh TAnh cũng chẳng để hoang phí
Chút thời giờ không nghỉ, chỉ bơi
Anh Lâm nào có thảnh thơi
Chị Yến cũng vậy, con thoi bơi hoài

Nội Bài gió rít lạnh tê tái
Tám con người mê mải đạp xe
Chín mươi cây – nhằm nhò gì
Mấy anh mấy chị còn đi quá mà

Đạp xe về chẳng thèm nấn ná
Cũng chẳng buồn thong thả, nghỉ ngơi
Hồ Tây nó rộng thế thôi
Mà rồi họ cũng chạy chơi mấy vòng

Sáng thông trưa với cái bụng rỗng,
Không lúc nào nơi lỏng: bỏ thôi?
Mặc dù đã mệt đứt hơi
Quyết không bỏ cuộc, phải chơi tới cùng

Đội cổ vũ theo sát tưng bừng
Hò reo cũng rất sung, suốt ngày
Tình yêu cho Lũ Dở này
Chẳng thể đong hết ==> tiện tay: Ôm nào!

Sau đây là hình ảnh

Hình ảnh từ máy Trịnh Thiên Hương:

https://www.facebook.com/media/set/?set=oa.476041352596769&type=1

Hình ảnh từ máy Phạm Vân Anh:

https://www.facebook.com/media/set/?set=oa.475814919286079&type=1

Comments

comments