Ultra trail – Sự sung sướng của 60km “đau khổ”

Những lời chúc…

Tuy người viết bài không hiểu biết nhiều lắm, nhưng thôi cứ tự xem như một cuộc chạy đua bằng chân có hai loại: lấy giải và “lấy đau khổ”. Giải thì khó kiếm lắm vì chỉ có 3 suất cho mỗi hạng mục, nhưng sự đau khổ thì đầy ra đấy nhưng không phải tất cả đều kiếm được.

Đau đớn còn tiếp diễn mấy ngày sau khi hoàn thành, nhưng cùng với nó là sung sướng
Đau đớn còn tiếp diễn mấy ngày sau khi hoàn thành, nhưng cùng với nó là sung sướng

Thật ngu dại khi đi thi chạy và biết chắc mình không đạt giải. Đây có phải là suy nghĩ của những người thân của bạn khi cho họ biết bạn đi thi chạy không? Họ vẫn cứ chúc “gắng đạt giải nhé”. Đặc biệt là bạn – một tay nghiệp dư tập chạy cho khoẻ người – lại đi tham gia một cuộc chạy đua dài những 60km thuộc loại “đỉnh của khó” chỉ để được trải qua vài giờ “đau khổ” đúng nghĩa đen.

Ultra trail Nam Cát Tiên – cuộc chạy đua 60km xuyên rừng già Nam Cát Tiên – là một cuộc đua như thế, nhưng nó chỉ là 1 trong 3 giải chạy địa hình “dễ xơi nhất” được tổ chức ở Việt Nam năm nay. Chạy địa hình là một môn thể thao không có gì nguy hiểm không giống với tên gọi, nhưng hàng trăm người bắt đầu tham gia và ban tổ chức đã phải “đuổi bớt” những kẻ chậm chân đi để khâu tổ chức được an toàn. Tại sao lại có chuyện đó, 200 người kia có bị khùng không? Chạy xuyên qua rừng già để làm gì???

Để được “bị” đau đớn!?

Sau 1 ngày kể từ lúc về đích, việc đầu tiên của bạn là bước ra khỏi giường, vươn vai khoan khoái và tận hưởng không khí ngày mới đầy năng lượng? Không có cảnh đó đâu, thực tế sẽ là, bạn bắt buộc phải bước ra khỏi giường vì phải đi làm, vì phải đi học… hoặc đơn giản là vì bạn buồn đi vệ sinh lắm rồi, nhưng khi vừa nhỏm dậy, lưng bạn đau ê ẩm, hai cánh tay cứng đờ, còn chân thì có vẻ không thể co lên được.

Khung cảnh thần tiên xuất hiện trong rừng già cũng không làm cho sự đau khổ giảm xuống
Khung cảnh thần tiên xuất hiện trong rừng già cũng không làm cho sự đau khổ giảm xuống

Bước đầu tiên từ giường đi ra cửa, toàn bộ cơ bắp như thể đụng vào mớ gai, đau buốt chạy dọc từ mũi chân cho tới bắp chuối rồi tới đùi và đau tới tận bẹn.

Bạn lúc này… tự mỉn cười và nhớ lại khoảnh khắc về đích huy hoàng của hôm qua!

Thời điểm về đích huy hoàng

Mọi người vỗ tay cổ vũ bạn, rót cho bạn những cốc nước mát lạnh, tung hô bạn và gọi tên bạn… ban tổ chức thông báo thứ hạng của bạn và rồi ai đó dìu bạn vào một góc để hỏi han chăm sóc cứ như thể bạn là một chiến binh vĩ đại vừa chiến thắng trở về.

Gương mặt gồng lên đầy cố gắng ở những phút cuối trước vạch đích 2km
Gương mặt gồng lên đầy cố gắng ở những phút cuối trước vạch đích 2km

Thực sự, bạn còn hơn cả một chiến binh, người vừa chiến thắng chính bản thân mình, người vừa vượt qua rừng sâu, suối sâu đầy những nguy hiểm rình rập, lạc đường liên miên, vắt đói bu đầy người, rắn rết khắp nơi và có thể cả những động vật lạ mà bạn chưa từng gặp. Bạn chiến thắng cơn đói, cơn khát và hơn cả là cơn đau đớn càng lúc càng lớn ập đến liên tục suốt cuộc đua.

Được chăm sóc như một chiến binh vĩ đại sau khi về đích
Được chăm sóc như một chiến binh vĩ đại sau khi về đích

Cực điểm của những cảm xúc

Sung sướng cực điểm – khi “được” kết thúc, đó là cảm giác mà chỉ có người chạy dài mới hiểu. Mục tiêu đã hoàn thành, bạn không phải chạy nữa, không thêm một km nào cả. Có người nhớ lại rằng, sau 30km tức là một nửa chặng đường, cảm giác “chống cự – tự an ủi” thường xuyên diễn ra. Lúc đó đôi chân thường xuyên “không chịu” nhấc lên, còn tâm trí thì luôn tự nói với cơ thể rằng “còn một nửa chặng đường nữa thôi, vinh quang đang ở phía trước rồi”. Đến một ngày, bạn sẽ thấy rằng bạn “nghiện” cảm giác đó biết chừng nào… đau khổ để được kết thúc – không một sự sung sướng nào có thể so sánh tương đương.

Đằng sau gương mặt đầy cố gắng là niềm vui chỉ những người chạy dài mới hiểu
Đằng sau gương mặt đầy cố gắng là niềm vui chỉ những người chạy dài mới hiểu

Sự sợ hãi – Nó xuất hiện liên tục, hàng ngàn nỗi sợ… bạn sợ bị què chân, phải chống nạng, bạn sợ bạn bị trật khớp phải cáng về, bạn sợ gặp thú dữ nhảy ra vồ và ăn thịt bạn ở những chỗ âm u, bạn sợ con vắt hút hết máu của bạn, bạn sợ rắn cắn, bạn sợ hết nước trong balo sẽ chết khát ở trong rừng, bạn sợ đối thủ vượt qua, bạn sợ lạc đường…  Rồi những tiếng động như trong phim kinh dị vọng đi vọng lại làm cho đầu óc bạn không còn tỉnh táo để tập trung vào bước chân nữa. Mặt trời bất ngờ hiện ra thiêu đốt cũng làm cho bạn sợ sẽ khô héo tàn tạ. Dần dần, các nỗi sợ bắt đầu bay biến mất, chỉ còn lại MỘT nỗi sợ hãi duy nhất mà bạn phải đối mặt thường trực: SỢ BỎ CUỘC.

Hàng ngàn nỗi sợ, nhưng sợ nhất là bị đối thủ vượt qua?
Hàng ngàn nỗi sợ, nhưng sợ nhất là bị đối thủ vượt qua?

Cảm giác vượt qua chính mình – Mọi sự sợ hãi do đường chạy địa hình tạo ra chính là rào cản để các vận động viên vượt qua chính mình. Một cảm giác khó mà có thể dùng từ ngữ để miêu tả được. Con người bên trong lười nhác và hưởng thụ luôn gắng ngoi lên, nó nói rằng “dừng lại đi, đầu hàng đi, chờ xe ban tổ chức tới hốt về đi”, nhưng con người còn lại vĩ đại hơn lâu nay vẫn im hơi lặng tiếng cứ lẳng lặng lao lên, từng bước, từng bước dẫm đạp lên đau đớn chán nản để sau khoảng hơn 100 nghìn bước chân, tiến tới vạch đích đầy thuyết phục, dũng mãnh và uy quyền.

Những câu chuyện trên từng km

Khi chạy về đến đích, bạn nhìn thấy nhiều người, đồng đội và người thân, đang cổ vũ, vỗ tay ầm trời… huy hoàng quá, sung sướng quá!

Bạn tóm lấy đồng đội ngay khi về đích, kệ cho họ hỏi han, xoa bóp, rót nước, dìu bạn vào để chăm sóc, bạn mặc kệ, bạn kể lể, bạn nói cho họ biết từng km bạn đã phải trải qua những sự kiện gì, bạn bị vắt cắn ra sao, lạc đường như thế nào, bạn ăn gì, uống gì, bạn gặp bướm rừng hoặc những đối thủ mà bạn khuất phục đầy dũng mãnh ra sao…

Cùng kể cho nhau nghe từng km mà mình phải vượt qua
Cùng kể cho nhau nghe từng km mà mình phải vượt qua

Nhưng đâu có được, những kẻ đồng đội đó ngay khi nghe đến km thứ mấy thứ mấy, họ cũng túm ngược lấy bạn và kể cho bạn nghe họ đã “đau đớn” như thế nào, lạc ra sao, khổ ra sao và cũng kể rằng họ sung sướng như thế nào. Vừa lắng nghe đó, nhưng cũng tranh nhau kể lại cho nhau nghe từng cảm xúc của mình như những người cả thế kỉ không gặp nhau. Bùng nổ! Hết lần này đến lần khác.

Ngóng chờ những người về đích sau
Ngóng chờ những người về đích sau

Rồi bất chợt bạn có điện thoại… câu chuyện lại được kể, biết đâu người đầu dây bên kia nghĩ bạn khùng thật đó chứ.

Luẩn quẩn…

Sau tất cả, chỉ còn lại chút đau đớn dần phục hồi và tất nhiên – một nỗi sung sướng mà cả tuần sau bạn vẫn còn cảm thấy nó đọng lại… Cái giá để đau khổ là như vậy đó.

Comments

comments